No public Twitter messages.

Hồi lớp Hai, đọc truyện dân gian Campuchia về hoàng hậu Kakây (một giai nhân sinh ra từ hoa, vì tội phóng đãng nên cuối cùng bị thả trôi sông), đến câu “chàng hôn khắp người nàng”, cảm thấy bứt rứt hết cả mình mẩy mà không hiểu tại sao.

Bằng cách kích thích những cảm ứng nguyên sơ bản thể như dã tâm và dục vọng, không lạ gì dòng tiểu thuyết giải trí như kiếm hiệp và diễm tình cứ luôn hút độc giả như xốp hút nước. Thêm vào đó, phong cách bình dị với từ vựng hạn chế, cú pháp tiêu chuẩn và kỹ thuật viết đơn giản là những ưu điểm tuyệt đối giúp thể loại này dễ đọc và dễ tiếp cận người đọc ở mọi thành phần, trình độ và phái tính. Không nói đâu xa, một người biếng nhác như tôi bây giờ mỗi tuần cứ nhai đều đều 5-6 cuốn diễm tình mà không thấy ngán ngại gì cả, trong khi thực tế thì chúng khá là nhàm. Bìa sách luôn được trang trí bằng những đàn ông đẹp giai, đàn bà xinh gái đang tình tứ trên nền cảnh giàu có của lâu đài biệt thự hoặc lãng mạn của hoàng hôn rừng cây. Nội dung còn dễ đoán hơn nữa: hội thoại sáo mòn, tình tiết rất kịch và luôn luôn – luôn luôn – kết thúc có hậu.

Có lẽ tại quá đông những người đọc như tôi mà xuất bản tiểu thuyết diễm tình đã và đang trở thành một ngành kinh doanh phát đạt. Theo số liệu của RWA, doanh thu từ thể loại này luôn vượt trên 1 tỷ đô la Mỹ suốt từ đầu thế kỷ đến nay, và năm 2009 thì chiếm đến 35% tổng doanh thu xuất bản, qua mặt tất thảy kinh điển, tôn giáo, kỳ ảo, trinh thám v.v… Ở Việt Nam thì chưa có thống kê, hoặc chí ít là tôi chưa tìm được thống kê ấy, nhưng đi dạo loanh quanh cửa hàng trên mặt đất và trên mạng, thì thấy truyện nào tập thể dục nhiều, nhiệt độ cao đều bốc hơi rất nhanh. Ngó qua bảng Sách bán chạy của Vinabook, thường xuyên thấy xuất hiện các tựa sách gật gù: Chỉ thuộc về anh, Lạc giữa đam mê, Sự ràng buộc êm đềm

Tiểu thuyết diễm tình (từ chỗ này trở đi tôi sẽ gọi là tiểu thuyết lãng mạn cho văn minh) thông thường được xuất bản theo hai hình thức: categorymainstream (hay single-title). Category là tiểu thuyết ngắn thuộc xêri (hệ liệt), mỗi cuốn kể trọn vẹn câu chuyện về một nhân vật thuộc một gia đình, dòng họ, nhóm bạn hoặc tập thể nào đó, tức là nhân vật chính cuốn này sẽ lấp ló ở cuốn khác với vai trò nhân vật phụ, tương tự như Thái Vân và Hoài Đan ở hai cuốn Phải lấy người như anh, Cocktail cho tình yêu của Trần Thu Trang. Ở phương Tây, category ra đều đặn mỗi tháng một cuốn, và đánh số xêri cẩn thận cho dễ tìm. Mainstream là tiểu thuyết dài (trên 300 trang), không thuộc xêri nào cả.

Nếu tiểu thuyết kiếm hiệp có thể coi là tiểu thuyết nam tính, thì tiểu thuyết lãng mạn đích xác là tiểu thuyết nữ tính, trong đó đàn bà luôn thỏa mãn, giành được người đàn ông nàng muốn, vượt qua mọi trở ngại và có cuộc sống hạnh phúc chết đi được. Susan Elizabeth Phillips (tác giả cuốn It Had to Be You) từng nói: “Sách lãng mạn là loại sách duy nhất mà ở đó bạn gặp được người phụ nữ luôn luôn chiến thắng.” Nói đằng thằng ra thì tiểu thuyết lãng mạn giỏi ve vãn và mơn trớn cái tôi đàn bà vốn bị đàn ông giã như giã gạo suốt hàng ngàn năm và mới được giải thoát phần nào gần đây thôi, bởi vậy mà nó sống dai dẳng bền bỉ, mỗi ngày một thịnh vượng, tầm vóc mỗi ngày một đồ sộ dù địa vị trong làng văn rất khiêm nhường.

Cũng như mọi thể loại văn học khác, tiểu thuyết lãng mạn được chia làm vài dòng con: Contemporary Romance (bối cảnh sau Đệ nhị Thế chiến), Historical Romance (bối cảnh trước Đệ nhị Thế chiến, tôi rất ưa thời kỳ từ thế kỷ XVII đến XIX, còn xa xưa hơn thì cảm thấy lông lá mọi rợ quá không mê nổi), Romantic Suspense (pha chất trinh thám, tác giả ưa thích của tôi Linda Howard) v.v… và một dòng không thể bỏ qua là Erotic Romance (trên romance và dưới erotica, characterized by strong sexual content©wikipedia, sử dụng kha khá slang words như cock, pussy, và miêu tả chi tiết những S&M, fellatio, cunnilingus)…

Ngoài ra mỗi nhà xuất bản lại chia dòng cụ thể hơn nữa cho sách của mình. Ví dụ cùng là Contemporary, Harlequin lại có Desire, Presents, Nocturne. 80% tiểu thuyết lãng mạn tôi đọc hàng tuần hiện nay là của nhà này, đều thuộc Desire, mỗi cuốn chừng 12-13 chương, cứ chương thứ 4 thì nảy sinh tình cảm, chương thứ 6 hoặc 7 xuất hiện cảnh làm tình đầu tiên, sau đó xung đột chừng 4, 5 chương rồi hòa giải, y như gói bánh chưng!

Văn giới lãng mạn không có Võ lâm Bắc đẩu, nhưng trong những người đã đọc thì tôi tương đối thích Kathleen Winsor, Judith McNaught và Linda Howard. Cốt truyện phong phú, thắt mở tương đối tự nhiên, tả cảnh tả tình đều chứng tỏ sự ra công, không phải là vội vàng tiến thẳng từ boardroom đến bedroom như phần lớn tiểu thuyết lãng mạn hiện nay.

Về tiểu thuyết diễm tình của Việt Nam, tôi tiếp xúc gần như từ hồi mới biết chữ, dạo ấy ai ai cũng thuê những quyển vàng nâu sờn quăn long tóc gáy về đọc và vứt lăn lóc khắp giường khắp chiếu. Tôi không ấn tượng với một tác giả cụ thể nào, nhưng từ độ 10 năm trước thì tôi bắt đầu nhớ tên một người là Trần Thị Bảo Châu. Truyện cô Châu nhờ nhờ như nước gạo, nhưng tính đến 2006, tôi vẫn đọc hết sạch 49, 50 truyện của cô, bởi tuy nhạt, nhưng rất êm đềm dung dị, cảm giác như sờ vào sau tai con mèo, ngoài ra cô có kiểu đặt tên truyện rất hợp ý tôi, tức là nhan đề và nội dung không hề ăn nhập gì nhau hết.

oOo

Một số câu phải nói là kinh điển trong tiểu thuyết lãng mạn | Tỷ lệ xuất hiện

They/He/She couldn’t get enough of each other/her/him (Họ/Chàng/Nàng không thể nào có đủ nhau/nàng/chàng) | 95%

Câu này là câu cảm tưởng thường được dùng sau khi hai bên đã khám phá đối phương xong xuôi rồi. Đôi khi cũng là cớ để họ replay vài cảnh nữa.

He/she had never, ever been so intimate with another person before (Chàng/nàng chưa bao giờ gần gũi mí ai đến mức ấy) | 99%

Câu had never… before này còn vô khối dị bản, ví dụ như chưa hôn ai mà phê thế bao giờ, chưa gặp ai mà đẹp thế bao giờ, chưa yêu ai cá tính thế bao giờ, chưa nghĩ về ai nhiều như thế bao giờ v.v… Ý khẳng định với độc giả là này, từ thuở cha sinh mẹ đẻ, trải qua bao chinh chiến yêu đương giờ anh/chị mới gặp được đúng người dành cho anh/chị đấy!

You’re still a virgin. Why didn’t you tell me? (Tell you thì you tha à, sướng chết còn làm bộ!) | 70%

Về trường hợp nữ chính vẫn còn trong trắng, tôi luôn luôn ủng hộ. Y như Amber St Claire từng ta thán: “Ôi đàn ông các anh, những kẻ bê tha nhất luôn vớ được những con ngỗng cái trắng nhất!”, bất kể nam chính phóng đãng hư hỏng thế nào, tôi vẫn thích một chuyện tình có cô nàng hoàn toàn nguyên vẹn.

Romance book sitting on your coffee table is socially significant!

 

 




Categories: LUẬN, TRUYỆN