May 10 2006

TÌNH YÊU đơn giản vậy thôi

Buổi chiều thứ bảy, thời tiết mát mẻ, rất nhiều én nhà bay túa ra, tụ thành đàn trên đường, kiếm thức ăn, đùa nghịch, nhìn xe qua lại….

Đột nhiên, vang tiếng lốp nghiến kin kít, chiếc xe hàng chạy vụt qua, trên mặt đường, chỉ còn lại một bóng nhỏ sẫm màu, điều bất hạnh đã xảy đến…

.

Nàng…

.

Nàng nằm đó, bất động… Bỗng đâu một cái bóng vù xuống ngay bên cạnh.

.

Là chàng…

.

Chàng sững sờ một lúc, như không tin nổi vào sự thực…

.

Rồi chàng bật kêu lên, xé ruột: “Em ơi!”

.

Một chiếc xe ca phóng vù qua, làm gió bụi cuộn lên, hất nàng nghiêng bật ra. Chàng thấy nàng thay đổi tư thế, lòng loé lên một tia hi vọng, bèn xoay theo sang, mải miết gọi, tiếng gọi về cuối trở thành tiếng thầm thì, nghe đau thắt lòng: “Dậy đi nào, tại sao em không dậy? Đã hứa với nhau rồi kia mà, mình mãi mãi là một cặp song túc song phi kia mà!”

.

Không làm thế nào được cả, nàng hình như chẳng hề nghe thấy gì nữa.

Trời tối dần, bạn bầy đã rời đường trở về nhà, chúng gọi chàng. Nhưng mà…

“Anh làm sao bỏ em được chứ! Cho dù em không trở dậy, nhưng anh sẽ vẫn ở đây, chăm lo cho em, cản những cơn gió bụi quạt vào mình em… Ta không còn bay chung được nữa, nhưng sẽ mãi mãi bên nhau…”

Rồi chàng ngoảnh nhìn về hướng bạn bầy lần cuối, trong lúc đôi cánh xoải rộng ra, ấp lấy thân nàng.

 



Tags:

Posted May 10, 2006 by Alex in category "DỊCH